Mười năm tôi đi mà không có bản đồ
Thư ngỏ gửi anh/chị đang bắt đầu nghĩ về tiền một cách nghiêm túc
Kính gửi anh/chị,
Mười năm trước, tôi ở đúng chỗ nhiều người trẻ đứng hôm nay: thu nhập tốt hơn mặt bằng chung, mọi thứ có vẻ thuận lợi và không tờ giấy nào ghi rõ mình đi về đâu.
Tôi mua chiếc ô tô đầu tiên ở độ tuổi mà đi làm bằng xe máy là chuyện đương nhiên. Tôi sắm đồ theo ý thích, dồn khoản lớn nhất vào tài sản vừa mua đã mất giá. Phần còn lại nằm im trong tài khoản thanh toán — vì tôi tin đầu tư là việc của người đã giàu.
Sáu năm trước, một quyết định kinh doanh sai lầm đặt lên vai tôi khoản nợ mà bảng tính khi đó trả lời rất gọn: mười năm đi làm và tiết kiệm mới trả hết. Nghịch lý là, chính khoản nợ ấy dạy tôi điều những năm thu nhập tốt không dạy nổi: ngồi xuống viết ra con số, mốc thời gian, thứ tự ưu tiên và một kế hoạch chi tiết.
Hôm nay, khi tình hình tài chính đủ vững để tôi rời ngân hàng, làm nghề tư vấn tài chính mình yêu thích, tôi muốn chia sẻ với anh/chị rằng: sai lầm lớn nhất không nằm ở khoản chi nào, mà ở chỗ tôi chưa từng có bản đồ — không có bản đồ thì không có gì để đối chiếu, không biết khoản nào đang lấy đi tương lai của mình.
Mười lăm năm làm ngân hàng, tôi nói chuyện về tiền bạc với hàng trăm người. Điều khiến tôi dừng lại là sự giống nhau: gần như không ai từng viết ra mục tiêu thành con số và mốc thời gian.
BitThink ra đời từ đó.
Việc của chúng tôi là dựng bản đồ: mục tiêu quy thành số tiền và mốc thời gian, hồ sơ rủi ro đo bằng thang đo, cơ cấu theo từng lớp tài sản, và kịch bản xấu nhất quy ra tiền trước khi anh/chị quyết định.
Anh/chị đang ở đúng quãng thời gian tôi đã phí phạm. Thời gian là thứ tài sản ngày càng đắt, vì thế, đừng tiêu hoang!
Cảm ơn anh/chị đã đọc đến đây.